ẩn
X

Vừa đồng ý bán trinh tiết cứu mẹ mắc bệnh hiểm nghèo, tôi rụng rời vì bị bùng tiền và cái kết ngày đến nhà anh đòi nợ

loading...

Sững sờ khi vừa đồng ý bán trinh tiết với giá cao để rồi cuối cùng tôi lại bị lừa cay đắng. Tôi bị bùng tiền nên đành đến nhà anh đòi nợ và xuất hiện điều vô cùng bất ngờ.

Gia đình tôi ở thành phó. Nhưng nhà nghèo lắm chẳng được như người ta. Không phải nhà tôi có đất trên này mà bố mẹ tôi lên thành phố bán đồ ăn sáng, bán này bán kia. Từng sạp quả cho người ta rồi thuê trọ.

Cũng vì thế cả gia đình tôi cũng đã sống ở thành phố từ ngay khi tôi còn nhỏ. Bố mẹ tôi cũng phải chật vật lắm mới cho tôi theo học được trên này. Gia đình tôi cứ sống như thế khá yên bình. Sau đến khi tôi lớn thì cũng có chút dư dả hơn.

Là như vậy, tôi nghĩ mình cùng mọi người trong gia đình cứ sống như thế. Cuộc sống yên ổn. Nhưng thật không ngờ rằng tai họa ập xuống gia đình tôi. Bố tôi bị tai nạn giao thông rồi mất. Ngay khi bố vừa mới mất, thì một năm sau mẹ tôi lại mắc bệnh hiểm nghèo. Mẹ tôi chỉ khóc lóc không ngớt rồi nói với tôi rằng, số tiền tiết kiệm đó để sau này tôi dùng mà làm của hồi môn. Chứ đừng cứu mẹ. Đằng nào có cố cũng không đủ tiền cho mẹ phẫu thuật đâu.

Nghe đến thế tôi khóc nghẹn. Đến lúc này tôi mới hiểu được. Cái cám cảnh nghèo khó thật khiến người ta buồn phiền. Giờ mẹ tôi như thế nhưng gia đình tôi làm gì có tiền. Dồn tất cả lại cũng không đủ tiền cho mẹ tôi phẫu thuật. Làm sao có thể cứu mẹ tôi được. Giờ chỉ còn có mẹ con nương tựa vào nhau. Tôi thì vừa mới tốt nghiệp đại học ra trường. Công việc còn chưa ổn định, sao tôi có thể cứu mẹ mình.


(Ảnh minh họa)

Trong lúc vật vã đó thì tôi găp anh, một chàng trai nhìn cũng phong độ vào viện thăm bác bệnh nhân ngay giường bên cạnh. Sau khi nghe câu chuyện về tôi, anh ngỏ ý giúp tôi rồi nói:

– Anh sẽ giúp em, nhưng anh muốn em cho anh chuyện đó.

– Chuyện… chuyện…

– Thì em bán trinh cho tôi đi. Tôi đoán em vẫn còn trinh chứ sao nữa.

– Nhưng…

– Em cứ suy nghĩ kĩ đi, em chỉ cần bán trinh cho tôi thì có thể cứu được mẹ rồi. Có một lần thôi mà có cả mấy trăm triệu là em quá lãi rồi đó.

– Được rồi, em đồng ý. Anh phải hứa với em sau hôm nay tiền viện phí cho mẹ em anh phải trả hoàn toàn rồi đó.

– Tất nhiên, em đừng lo.

Vừa thấy anh chạm vào người mình tôi lập tức co rúm người lại ngay khi tôi đụng chạm vào người tôi. Tôi thật sự hoảng sợ. Anh nhìn thấy tôi như thế nên cũng có chút lưỡng lự khững lại. Dẫu vậy thì vì tiền tôi và anh vẫn hoàn thành kế hoạch trao đổi của cả hai. Chúng tôi có một đêm cạnh nhau. Vậy mà vừa sáng dậy đòi anh tiền thì anh nhở nhơ nói với tôi rằng:

– Tôi có nợ nần gì em đâu. Em cho tôi là tự nguyện cơ mà.

– Anh, anh dám làm thế?

– Có gì mà không dám. Chúng ta đâu có giao kèo giấy tờ gì đâu. Thích thì ngủ với nhau rồi thôi mà.

– Anh… anh tính bùng tiền của tôi sao?

– Tôi đâu có bùng tiền của cô. Tôi chỉ không nhớ mình đã nói gì thôi mà.

– Anh dám làm thế tôi sẽ đến tận nhà anh để đòi.

– Cô cứ đến xem có ai tin cô không?


(Ảnh minh họa)

Anh ta bỏ đi. Để mặc tôi trơ trọi lại đó. Cuối tuần mà không thu xếp được tiền thì mẹ tôi coi như không được cứu. Đã vậy tôi còn dại dột mất cả trinh tiết của mình cho một gã sở khanh. Nghĩ mà ấm ức phát khóc. Tôi khóc nghẹn rồi lặng lẽ tìm đến nhà anh. Đến nhà anh sau một tuần suy nghĩ, tôi đứng đó trước căn biệt thự sang chảnh mà chần chừ mãi mới dám ấn chuông.

Vừa kết thúc tiếng chuông đã có người ra mở cửa, bác đó khá lớn tuổi nhìn tôi cười rồi hớn hở mời tôi vào nhà. Đang bàng hoàng trước những gì diễn ra thì tôi nhìn thấy anh đang diện một bộ quần áo đẹp đẽ đứng ngay đó với một bó hoa hồng rồi gọi tên tôi lớn:

– Nga, em vào đây với anh. Anh đợi mãi cứ tưởng em không tới.

– Chuyện, chuyện này là sao?

– Anh đã thanh toán tiền viện phí của mẹ em đủ cả rồi. Nhưng giờ anh cần em chấp nhận thêm một việc nữa.

– Chuyện gì? Chẳng phải anh định bùng tôi tiền sao?

– Anh trả rồi đó thôi. Anh muốn em làm vợ anh.

– Tôi… tôi…

Anh quỳ xuống cầm lấy tay tôi đeo vào chiếc nhẫn đó. Tôi bàng hoàng không dám tin nổi. Nhưng rồi thật sự đám cưới cũng được diễn ra sau đó. Tôi bán trinh tiết để cứu mẹ. Không ngờ lại nhận được sự giúp đỡ của một người đàn ông tốt. Tôi còn được làm vợ của người ta. Sau này làm vợ làm chồng rồi anh mới nói với tôi rằng anh quyết định lấy tôi vì tôi là một cô gái tốt và hiếu thảo với mẹ. Hiện tại mẹ tôi đang dần hồi phục, tôi cũng đã may mắn tìm được hạnh phúc của cuộc đời mình. Đúng là ở đời không ai đoán định trước được bất cứ điều gì cả. Tôi tin hạnh phúc chắc chắn sẽ đến với những người chân thành.

Song Ngư/theo Thể thao xã hội

Loading...
Bài viết liên quan