ẩn
X

Tin nhắn đầu tiên nhận được từ vợ sau khi bão tan khiến tôi hối hận tột cùng

Loading...

3 tiếng sau, tôi cũng không thể nào liên lạc được với bố mẹ hay Ánh. Tôi bắt đầu sợ vì thấy ruột nóng như lửa đốt. Không biết vợ tôi thế nào rồi, lúc này ngồi nghĩ lại tôi mới thấy mình liều vì lúc đó vợ tôi đang mang bầu ở tháng thứ 5, càng đọc báo thấy cây đổ, mưa to gió giật mà tôi rụng rời tay chân.

Trước khi tôi lấy vợ, mẹ tôi dặn rằng đàn ông thì phải có uy vợ mới sợ, và muốn vợ sợ thì phải dạy vợ ngay từ khi mới cưới vợ về. Thấm nhuần tư tưởng đó nên khi mới cưới Ánh về, tôi luôn tỏ ra là một người đàn ông khó tính, gia trưởng và bảo thủ. Thực tâm, tôi yêu Ánh và biết rằng vợ mình là một người phụ nữ tốt, không có gì phải phàn nàn nhưng mà tôi không bỏ được cái tư tưởng kia, tôi muốn tôi là trụ cột gia đình và không muốn vợ trèo đầu cưỡi cổ mình.

Ánh cũng sợ tôi, tôi nói gì nàng cũng nghe. Chả bao giờ Ánh cãi lại tôi nửa lời cả. Tôi thường hay thể hiện bản lĩnh đàn ông khi có ai đó đến chơi, những lúc như thế Ánh chỉ dạ rồi cung cúc đi làm theo ý tôi mà không hề phản ứng gì.

Mẹ tôi và bố tôi sống ở quê, cả hai ông bà đã già nên tôi lo lắm, đã bao lần tôi muốn bố mẹ lên nhà tôi ở cùng với hai vợ chồng nhưng ông bà không chịu, thế nên tôi hay về quê để thăm bố mẹ, lần nào về tôi cũng đưa vợ đi cùng.

safe_image (23)

Ánh bị say xe kinh hoàng nhưng tôi bảo rằng phận làm dâu, việc chăm sóc bố mẹ chồng là đương nhiên, không thể nào trốn tránh được. Thế là những lần sau đó, dù Ánh có keu mệt thế nào tôi cũng bắt cô ấy về thăm bố mẹ cho bằng được.

Sau này khi Ánh có bầu, thấy vợ mệt mỏi quá nên tôi thỉnh thoảng lắm mới bắt vợ về cùng. Hôm nay trời mưa to, bố mẹ tôi lại kêu ốm mà tôi thì bận đi công tác không về được. Tôi gọi điện về nhà bảo với Ánh ra bắt xe về quê xem bố mẹ ốm thế nào thì nghe giọng vợ tôi lí nhí bảo:

– Anh ơi, mưa gió kinh lắm, người ta bảo chiều nay bão về rồi ấy. Hay đợi 2 ngày nữa rồi em về?

– Còn 5 tiếng nữa bão mới về cơ mà, với cả về quê có 2 tiếng thôi, em để hai ông bà già ở quê một mình trong trời mưa bão không thấy lo hay sao? Đúng là phụ nữ chỉ suy nghĩ ngắn.

– Nhưng em sợ thời tiết này đi xe sợ nguy hiểm ấy anh.

– Nguy hiểm gì, người ta đi đầy ra đấy thôi. Nhanh lên, đừng ngồi đó mà câu giờ.

Thế là Ánh không cãi nữa, dọn đồ rồi tất tả về quê với bố mẹ tôi. Một lúc sau tôi thấy vợ gọi, tôi vừa cấm máy đã cất giọng bực bội:

– Sao, lại chưa đi à?

– Dạ em đi rồi nhưng xe ở bến chạy hết rồi anh ạ, họ bảo chuyến 2h không chạy nữa vì bão.

– Bão với chả giông. Thôi ra bắt taxi mà về, hết mấy tiền tôi chịu.

Thế là Ánh lại lóc cóc đi bắt taxi. Sau khi bắt được taxi thì Ánh nhắn tin cho tôi. Tôi đi công tác ở chỗ khác nên không biết rằng ở nhà, bão rất to.

Khoảng 1 tiếng sau, tôi gọi về nhà cho bố mẹ hỏi xem Ánh đã về chưa vì tôi gọi mãi cho vợ mà không được, nhưng gọi mãi vẫn không thể nào liên lạc được với bố mẹ. Lúc này tôi mới hoảng hốt. Tôi mở điện thoại ra đọc báo thì thấy bão giật cấp 13, tôi nghĩ chắc cúp điện, mưa to gió lớn nên điện thoại bị gián đoạn.

3 tiếng sau, tôi cũng không thể nào liên lạc được với bố mẹ hay Ánh. Tôi bắt đầu sợ vì thấy ruột nóng như lửa đốt. Không biết vợ tôi thế nào rồi, lúc này ngồi nghĩ lại tôi mới thấy mình liều vì lúc đó vợ tôi đang mang bầu ở tháng thứ 5, càng đọc báo thấy cây đổ, mưa to gió giật mà tôi rụng rời tay chân.

6 tiếng sau, bão tan thì điện thoại tôi báo tin nhắn đến. Nhìn thấy người gửi là vợ, tôi mừng rúm, nhưng mở ra thấy dòng chữ: “Con mất rồi anh ơi, em bị gãy chân” thì tôi điếng người. Tôi gọi lại ngay cho Ánh, giọng vợ nức nở:

– Taxi bị tai nạn vì đường trơn quá, máy em hết pin, giờ em đang nằm bệnh viện A.

– Em đợi đấy, anh sẽ đến ngay trong đêm nay, em đừng sợ nhé.

Tôi vẫn nghe vợ khóc nức nở, tôi biết cô ấy đang đau đớn, lúc đó tôi mới nhớ ra và gọi điện về cho bố mẹ, giọng bố tôi sang sảng:

– Mưa bão kinh hoàng, may mà mẹ mày chỉ bị cảm nhẹ, uống xong liều thuốc là khỏe luôn rồi.

Lúc này tôi mới thấy hối hận tột cùng. Chỉ vì muốn chứng tỏ quyền uy của mình mà tôi đã dồn vợ con mình vào chỗ chết.

ST

Sau này khi Ánh có bầu, thấy vợ mệt mỏi quá nên tôi thỉnh thoảng lắm mới bắt vợ về cùng. Hôm nay trời mưa to, bố mẹ tôi lại kêu ốm mà tôi thì bận đi công tác không về được. Tôi gọi điện về nhà bảo với Ánh ra bắt xe về quê xem bố mẹ ốm thế nào thì nghe giọng vợ tôi lí nhí bảo:
– Anh ơi, mưa gió kinh lắm, người ta bảo chiều nay bão về rồi ấy. Hay đợi 2 ngày nữa rồi em về?
– Còn 5 tiếng nữa bão mới về cơ mà, với cả về quê có 2 tiếng thôi, em để hai ông bà già ở quê một mình trong trời mưa bão không thấy lo hay sao? Đúng là phụ nữ chỉ suy nghĩ ngắn.
– Nhưng em sợ thời tiết này đi xe sợ nguy hiểm ấy anh.
– Nguy hiểm gì, người ta đi đầy ra đấy thôi. Nhanh lên, đừng ngồi đó mà câu giờ.

Loading...
Bài viết liên quan