ẩn
X

“Nhà cháu là nhà tầng hay nhà cấp 4? Nếu là nhà tầng thì bác mở cổng cho mà vào, không thì…”

Loading...

Thôi, không cần trả lời đâu, bác biết nhà cháu nghèo rồi. Đến cái xe còn không có mà đi, quần áo giản dị thế kia cơ mà. Bác nói với thằng Đạt rồi, dù sao vẫn phải kiếm cô vợ môn đăng hộ đối, không thì bác sẽ không cho phép đâu”.

Tôi quen Đạt trong một lần đi sinh nhật bạn cũ. Hôm đó tôi thấy Đạt mặc chiếc sơ mi trắng rất lãng tử. Tôi vốn thích đàn ông mặc sơ mi nên cứ nhìn anh suốt. Nào ngờ đến cuối buổi, Đạt tiến tới hỏi số điện thoại của tôi. Từ đó, chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau rồi yêu nhau lúc nào không hay.

Qua tìm hiểu, tôi biết nhà Đạt cũng khá giả, anh là con một. Mẹ anh vẫn đang công tác tại trường Đại học. Bố anh làm phó giám đốc một công ty lớn. Nhà tôi cũng thuộc diện khá giả nhưng tôi chưa bao giờ khoe khoang điều gì, đi ra ngoài tôi vẫn giản dị thế nên nhiều người vẫn nghĩ rằng tôi nghèo rớt mồng tơi.

Tôi và Đạt yêu nhau được 1 năm thì anh muốn đưa tôi về giới thiệu với bố mẹ. Đạt bảo rằng bố mẹ anh hơi khó tính, nhưng với một cô gái ngoan như tôi thì chắc chắn họ sẽ hài lòng. Tôi chuẩn bị cho cuộc gặp này khá chu đáo. Đạt cũng đã thông báo cho bố mẹ anh về việc tôi sẽ về ra mắt hôm tới rồi và bảo tôi yên tâm.

Hôm về nhà Đạt, tôi đã định ghé mua trái cây nhưng Đạt bảo thôi, chả cần mua gì cả, nhà anh cái gì cũng có rồi. Trong lúc đèo tôi về nhà, Đạt bỗng có điện thoại. Anh nghe xong điện thoại thì hoảng hốt bảo tôi:

– Ngọc ơi, anh có việc gấp phải quay lên công ty giải quyết, hay em đi taxi đến nhà anh nhé, đợi anh ở đó rồi khoảng 1 tiếng sau anh về. Anh sẽ gọi điện về cho mẹ anh thông báo tình hình. Em chỉ cần đến bấm chuông là được.

– Dạ, anh bận việc thì cứ đi đi ạ. Em xoay sở được.

Tôi xuống xe, bảo Đạt đi nhanh cho kịp rồi bắt một chiếc taxi đến nhà anh. Kể ra trong ngày đầu ra mắt mà như này thì cũng hơi chán, nhưng biết làm sao được khi Đạt có việc gấp.

Đến nơi, tôi bấm chuông một lúc thì mẹ Đạt chạy ra. Nhìn thấy nhà Đạt, tôi cũng hơi choáng vì nhà anh rất to, tuy nhiên nếu so với nhà tôi thì nhà anh lại không bằng vì nhà tôi còn có khu vườn rất đẹp phía trước.

Thấy mẹ Đạt, tôi cúi người rồi đon đả chào:

– Dạ cháu chào bác, anh Đạt có việc gấp nên cháu đến chào bác trước ạ.

Nào ngờ mẹ anh nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi:

-Nhà cháu là nhà tầng hay nhà cấp 4? Nếu là nhà tầng thì bác mở cổng cho mà vào, không thì đi luôn cho khỏi mất công.

safe_image (22)(Ảnh minh họa)

Tôi sững sờ, mẹ Đạt vẫn ở phía trong và không mở cổng, bà nhìn tôi đầy vẻ chờ đợi, tôi lúng túng.

– Dạ nhà cháu…

– Thôi, không cần trả lời đâu, bác biết nhà cháu nghèo rồi. Đến cái xe còn không có mà đi, quần áo giản dị thế kia cơ mà. Bác nói với thằng Đạt rồi, dù sao vẫn phải kiếm cô vợ môn đăng hộ đối, không thì bác sẽ không cho phép đâu.

Tôi nóng mặt, định lên tiếng bảo nhà mình cũng khá giả nhưng chẳng hiểu sao tôi không mở được miệng. Tôi đứng im một lúc ở đó khá lâu. Mẹ Đạt lại tiếp lời:

– Thôi cháu đi đi nhé, cô phải vào xem tiếp bộ phim đang dở.

Đúng lúc đó thì Đạt về, tôi hơi ngạc nhiên vì anh trở về quá sớm, Đạt thấy tôi đang đứng ở cửa thì giục mẹ:

– Ơ, sao mẹ không mở cửa cho Ngọc vào?

– Mẹ mới nói với nó rồi, nhà cấp 4 thì đi luôn đi, mẹ đỡ mở cổng.

– Ôi, sao mẹ lại nói với cô ấy vậy. Con yêu cô ấy đâu phải vì cái nhà.

– Nhưng mẹ không ưng. Mẹ muốn dâu của mẹ phải có vai vế chút. Mày mà cứng đầu như vậy tao từ mày luôn đấy con ạ.

– Trời ơi, thời đại nào rồi mẹ còn nghĩ đến điều đó. Với cả, nhà Ngọc đâu có nghèo hả mẹ, nhà cô ấy còn to hơn cả nhà mình.

– Thật ư? Nhưng mẹ nhìn con bé cứ khổ khổ, nghèo nghèo thế nào ấy.

– Tại cô ấy giản dị thôi, mẹ mở cổng ra đi, Ngọc ơi… ơ…

Khi Đạt quay sang, tôi đã bỏ đi một đoạn khá xa. Tôi không thể đứng đó để nghe mẹ anh đo đếm về căn nhà. Tôi biết Đạt yêu tôi và anh là người tốt nhưng mẹ anh quả thực là một cơn ác mộng mà tôi không muốn nghĩ đến.


Theo Tuệ Nghi/ Một Thế Giới

Bấm chuông 1 lúc thì tôi thấy mẹ Đạt chạy ra, tôi cúi người rồi đon đả chào:
– Dạ cháu chào bác, anh Đạt có việc gấp nên cháu đến chào bác trước ạ.
Nào ngờ mẹ anh nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi:
– Nhà cháu là nhà tầng hay nhà cấp 4? Nếu là nhà tầng thì bác mở cổng cho mà vào, không thì…

Loading...
Bài viết liên quan