ẩn
X

Đứa con gái 13 tuổi mà tôi coi như mạng sống, đã giáng 1 cú chết điếng lên đời tôi…

Dành cả tuổi thanh xuân cơ cực để lo cho con không thiếu một thứ gì. Vậy mà khi tuổi xuân tàn tạ lại là lúc đứa con gái mà tôi coi như mạng sống của mình lại giáng một cú chết điếng lên đời tôi thêm lần nữa.

Ngày còn con gái, tôi rất bồng bột và sôi nổi. Tôi luôn muốn tự mình thử đủ mọi thứ trên đời để có cái khoe mẽ với bạn bè, kể cả chuyện lên giường với bọn con trai, tôi cũng… dám thử. Rồi chuyện gì đến cũng đến, tôi mang bầu khi tuổi đời chỉ vừa chớm 19. Không học hành đến nơi đến chốn, không nghề nghiệp trong tay, nhưng tôi vẫn phải bỏ nhà đi bụi với cái bụng bầu ngày càng lớn dần vì bố mẹ tôi vốn có tiếng nho gia trong vùng, chẳng thể nào chứa chấp một đứa chửa hoang như tôi.

Lao vào đời với bao cám dỗ và khắc nghiệt, tuổi xuân tôi coi như đã mất. Nhưng điều khiến tôi chẳng bao giờ ân hận chính là quyết định giữ lại cái thai ngày ấy. Rồi sau bao gian truân, tôi cũng tự gầy dựng được cho mình một cơ sở sản xuất vật liệu xây dựng. Khi tiền bắt đầu dư, tôi đã nghĩ đến việc bù đắp cho đứa con gái duy nhất của mình. Tuy vậy, tôi luôn lấy bài học quá khứ để răn mình đừng bao giờ để con rơi vào sa ngã.

Lúc nào tôi cũng cấm con gái mình chơi với bọn con trai vì sợ chúng nó gần nhau không sinh chuyện này cũng chuyện khác. Nhỡ xui rủi, lặp lại chuyện quá khứ của tôi thì càng đau lòng hơn. Chính vì vậy, hễ đêm đêm, tôi luôn nhồi nhét vào đầu con:

– Đừng lại gần bọn con trai nha con! Tốt nhất, không chơi với chúng lại càng tốt. Con biết đấy, bọn con trai khác con gái mà…

Không chỉ răn con, tôi còn cấm nó lại gần mấy cậu nhóc. Biết là không thể can thiệp mọi lúc nhưng cứ nói, cứ nhồi vào đầu con thì mưa dầm cũng sẽ thấm lâu.

Theo thời gian, con gái lớn dần, mọi việc cứ thế xuôi theo chiều hướng tôi muốn. Con gái chẳng bao giờ dắt thằng con trai nào về. Đám bạn của nó cũng chỉ toàn con gái. Đứa nào cũng xinh xắn, dễ thương. Thấy vậy, tôi an tâm vô cùng.

Rồi một hôm, tôi nhớ hôm ấy đúng vào ngày 8-3 vì ở xưởng tôi còn phát quà cho nhân viên nữ. Định sẽ đi ăn mừng cùng mọi người nên tôi báo trước với cô giúp việc ở nhà rằng sẽ không về. Nhưng vừa đi được nửa đường, tôi lại đổi ý muốn quay về vì nghĩ con gái cũng muốn chúc mừng mẹ trong ngày này. Đang hối hả leo từng bậc cầu thang, tôi nghe tiếng cười khúc khích vọng trong phòng con bé:

– Yên nào, để Nhiên lên tí. Nãy giờ toàn Hương không hà!

– Thôi mà, để yên tí nữa đi!

Nghĩ có bạn của con bé ở đây càng tốt, như thế lời chúc mừng sẽ càng rôm rả nên tôi cứ thế mở cửa đi thẳng vào phòng.

Trước mặt tôi, hai con bé 13 tuổi trần truồng như nhộng, đứa nằm trên, đứa nằm dưới ôm quấn lấy nhau đầy hưng phấn. Lúc này, bó hoa tôi đang cầm rơi phịch xuống, hai chân tôi không thể nào đứng vững được nữa. Ngồi bệt dưới đất, tôi gào lên đầy sợ hãi và bất lực:

– Hai đứa mày đang làm gì với nhau ở đây???

Con bé kéo vội tấm chăn choàng người, lê lết đến chân tôi quỳ lạy như cầu sao:

– Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ tha lỗi cho tụi con! Nhưng con không thể sống thiếu chị Hương được.

Tôi câm lặng hoàn toàn khi nghe những gì con thốt ra. Lúc này, tôi chỉ ước thà con lặp lại sai lầm của mình ngày trước thì nỗi đau hôm nay chẳng thể thắt quặn tôi đến thế.

Mặc cho con lay gọi, tôi ngồi thừ, mắt nhìn vô định như hóa đá. Mãi đến hơn tuần sau, vì không muốn chấp nhận sự thật con mình là o-môi, tôi cố gắng nói chuyện với con:

– Con có cảm giác với bạn cùng giới khi nào?

– Con không biết, nhưng cứ chơi với các bạn từ nhỏ nên con thấy mình như thể sống không nổi khi thiếu các bạn. Nhất là khi mẹ lúc nào cũng bỏ con đi suốt. Lúc nào con cũng có cảm giác cô đơn. Giờ con sống đã quen với cảm giác có những bạn gái bên cạnh rồi ạ!

– Không, con chỉ là đang ảo tưởng mà thôi. Rồi con sẽ thấy mình có cảm giác với bọn con trai thôi. Mình là con gái, là đàn bà mà con.

– Không,… không đâu mẹ ơi! Con thực sự thích con gái mẹ ạ!

Nghe con cãi bướng mà tôi như hóa dại. Nhưng sau đó, tôi nghĩ để kéo con ra khỏi vũng lầy, trước hết chính tôi phải đến gặp bác sĩ tâm lý trước tiên. Nghĩ là làm, tôi tìm đến một người bạn để gặp bác sĩ tâm lý nổi tiếng của thành phố. Sau khi nghe tôi kể, người này xác nhận con tôi bị ô-môi do môi trường tác động chứ không phải “thân bướm hồn sâu” nên có thể cứu vãn được. Đây là tin mừng như chiếc phao cứu sinh với mẹ con tôi trong thời điểm ấy.

Từ dạo đó, tôi thôi không ép con làm con gái hoặc nhắc đến chuyện ấy nữa. Thay vào đó, tôi phải bỏ rất nhiều thời gian cuối tuần để du hí với con vì biết sở thích lớn nhất của con bé là du lịch. Kể cả những chuyến đi chơi nước ngoài, tôi cũng cố gắng thu xếp tất cả. Trong những chuyến đi này, tất nhiên tôi đều gài một vài cậu bé là con của bạn tôi đi cùng để xem phản ứng của con bé. Mọi chuyện có vẻ tiến triển rất tốt.

Được đâu khoảng 5 năm sau đó, con bé hoàn thành khóa học ở trường và xin tôi nộp đơn du học. Các mẹ không thể tưởng tượng được niềm hạnh phúc của tôi ra sao khi con gái lại hí hửng lựa áo váy, kẹp tóc… để xí xọn bên xứ người đâu! Hạnh phúc lắm!

Giờ thì con tôi đã lập gia đình với cậu bạn ở Úc và có hai con trai rất kháu khỉnh. Hôm trước nó còn gọi điện về nhà khoe:

– Mẹ ơi, con thấy mình đang hạnh phúc lắm ạ! Con muốn có mẹ ở bên này với tụi con lắm, mẹ cố gắng thu xếp mọi việc ở Việt Nam sớm đi!

Cuối cùng thì con tôi cũng thực sự hạnh phúc thật với lựa chọn của mình. Có vậy quãng thời gian địa ngục tôi từng trải qua sẽ chẳng là gì nữa. Nhưng tôi muốn nhân chuyện mình và con gái để cảnh báo với các mẹ đang có con trải qua tuổi dậy thì ba điều này:

Thứ nhất: Đừng bao giờ cấm con không chơi với bạn khác giới. Tôi nhận ra rằng bạn khác giới chẳng có gì là ghê tởm. Điều đáng sợ là mẹ chẳng bao giờ ngồi lại để nói cho con mình biết những điều này.

Thứ hai: Ở tuổi này, trẻ rất muốn chứng tỏ bản thân và cần được chia sẻ. Nếu bố mẹ không phải là người gần gũi nhất với trẻ thì chúng sẽ tìm đến người bạn thân nhất của mình. Vì vậy, là bố mẹ, bạn không được phép không biết tí gì về tên, tuổi, sở thích và các mối quan hệ của người bạn thân nhất mà con mình thường đi cùng. Đây là đầu mối rất quan trọng để bạn tìm cách nối lại quan hệ với con hoặc hiểu thêm về con.

Thứ ba: Nếu có rơi vào trường hợp như tôi, xin đừng trách các con vội mà hãy xem nguyên nhân để tìm cách tháo gỡ. Sự thật có thể làm mẹ đau đớn hơn ngàn lần chết nhưng đừng gục ngã vì con rất cần chúng ta ngay cả khi chúng đã lớn.

Tôi mong rằng trải nghiệm đau đớn tôi đã đi qua sẽ không phải là điều mà bất cứ người mẹ nào gặp thêm nữa chỉ vì câu nói “Con đừng bao giờ chơi chung với con trai/con gái”.

ST

Trước mặt tôi, hai con bé 13 tuổi trần truồng như nhộng, đứa nằm trên, đứa nằm dưới ôm quấn lấy nhau đầy hưng phấn. Lúc này, bó hoa tôi đang cầm rơi phịch xuống, hai chân tôi không thể nào đứng vững được nữa. Ngồi bệt dưới đất, tôi gào lên đầy sợ hãi và bất lực:

Loading...
Bài viết liên quan

200-125 exam 300-075 dumps 210-260 vce 300-115 pdf 100-105 exam 210-065 dumps 210-060 vce 300-101 pdf 300-320 exam 300-206 dumps AWS-SYSOPS 300-070 400-101 200-310 200-105 300-135 300-208 810-403 70-534 70-532 200-125 exam 300-075 dumps 210-260 vce 300-115 pdf 100-105 exam 210-065 dumps 210-060 vce 300-101 pdf 300-320 exam 300-206 dumps AWS-SYSOPS 300-070 400-101 200-310 200-105 300-135 300-208 810-403 70-534 70-532 200-125 exam 300-075 dumps 210-260 vce 300-115 pdf 100-105 exam 210-065 dumps 210-060 vce 300-101 pdf 300-320 exam 300-206 dumps AWS-SYSOPS 300-070 400-101 200-310 200-105 300-135 300-208 810-403 70-534 70-532 200-125 exam 300-075 dumps 210-260 vce 300-115 pdf 100-105 exam 210-065 dumps 210-060 vce 300-101 pdf 300-320 exam 300-206 dumps AWS-SYSOPS 300-070 400-101 200-310 200-105 300-135 300-208 810-403 70-534 70-532